Thứ Ba, 14 tháng 5, 2019

Nhạc - Thơ - Văn Chào tháng năm

TA CÓ HẸN VỚI THÁNG 5

Chris Cornell - The Promise

Hứa với em
Hứa với em anh sẽ luôn tìm đến,
Trong tim em, trong giấc mộng bình thường.
Anh sẽ là tất cả những yêu thương...
Anh ấm áp cho tình thêm bền vững !

Hứa với em anh sẽ luôn tìm đến,
Khi em cần dù em rất xa anh...!
Tình đôi ta tha thiết lại mong manh,
Anh sẽ đến dẫu tường vi nở muộn
NM

Bản giao mùa mang tên tháng 5

Tôi không định nghĩa được tình yêu của mình dành cho Hạt dẻ. Như những đứa con trai khác, cảm xúc đôi khi thật không dễ để nói ra. Nhưng đã yêu thật thà thì tình cảm vẫn trao đi lặng lẽ như vậy.
Sẽ rất kỳ lạ vì câu chuyện này không phải bắt đầu từ tháng 5. Câu trả lời bạn có thể tìm thấy  ở đoạn cuối, khi chàng trai thật sự để vuột mất tình yêu của mình, là những cảm xúc trong trẻo, đầy da diết nhưng vẫn can đảm buông tay...
Đó là một buổi chiều mùa Xuân Odessa lạnh lẽo .Tuyết tràn ngập khắp nơi trong thành phố, nhìn sắc trắng thấy đẹp nhưng cái lạnh cắt da cắt thịt đã mười mấy năm của vùng Đông Âu dường như rõ nhất. Tôi bước lên chuyến xe cuối ngày, chọn ghế thứ hai gần cửa sổ. Những hành khách xung quanh đang chìm vào giấc ngủ sâu, máy đĩa phát nhạc rè rè trên nóc xe vẫn vang lên chậm rãi âm thanh của "The Promise" - "Tracy Chapman".
If you wait for me
Then I'll come for you
Although I've traveled far I always hold a place for you in my heart
If you think of me
If you miss me once in awhile
Then I'll return to you I'll return and fill that space in your heart. 
Đột nhiên, không hiểu sao tôi nhìn thấy một gương mặt rất quen thuộc .Từng ánh mắt của cô gái đó tựa hồ như chúng tôi đã biết nhau từ trước đây, rất lâu, tôi không rõ nhưng trong tiềm thức là vậy. Chiếc xe đi qua hai trạm dừng, tôi ngồi một tay chống cằm và cứ nhìn chăm chăm vào hình ảnh sau lưng ấy để rồi nghĩ về Hạt dẻ. Lạ lùng thay, những câu chuyện không đầu không cuối được chắp vá, thu gom từ ngày tháng cũ luôn mang lại cho tôi cảm giác nhẹ nhõm trên suốt chặng đường đi. Tới trạm, cửa xe mở ra, cô gái đó bước xuống. Không hiểu lấy can đảm từ đâu cho hành động ngớ ngẩn của mình, tôi đã đi theo cô ấy, dù đường về còn cả một quãng dài.
Hạt dẻ... tôi chỉ kịp thốt lên khi cô ấy nhìn ra khoảng không trước mặt.
Tôi gặp lại em ở một nơi xa xôi thế này, cảm giác hệt như có ai cầm túi hạt dẻ nóng nhét vào tay mình giữa tiết trời tê buốt của mùa Đông. Ấm áp và an yên lắm. Hạt dẻ bước một, tôi bước một. Hạt dẻ bước hai, tôi bước hai, cách đó một quãng thật xa, em có nhìn thấy tôi nhận ra tôi không vì rõ ràng đây là không hẹn mà gặp.
Cơn mưa chiều rả rích một khoảng trời thành phố. Những hạt mưa nhẹ tênh, như làn sương mờ giăng tơ vương vào áo người đi đường, vào bóng em cô độc .Tôi đưa tay lau vội những giọt nước, không biết là mưa hay nước mắt. Khi đó tôi chỉ muốn chạy đến bên em, hẳn nhiên bàn tay tôi sẽ ôm trọn lấy bàn tay em. Nhưng tôi lại không thể làm thế, bởi lẽ chúng tôi là những người yêu nhau chưa đủ dũng cảm, bởi tình cảm nặng sâu thì cũng giống như những hạt tinh thể muối, những điều mặn nồng chẳng dễ gì tan biến.
Bên kia đường, Hạt dẻ quay đi, bước ngược chiều gió với tôi. Cái bóng nhỏ xíu lướt qua hàng cây còn bám bụi trắng xóa ngủ quên trong mùa Đông dài.   
---                                                                 
Tôi và Hạt dẻ gặp nhau lần đầu tiên là vào mùa Thu, khi tôi vừa mở rộng phòng thu âm của mình thành Studio. M, cậu bạn thân nói sẽ giới thiệu cho tôi một người khi biết tôi cần một trợ lý .Tôi gật đầu. M cười lém lỉnh: "Đảm bảo cậu sẽ bất ngờ với cô bé này đấy".
Thế mà bất ngờ thật. Đó là Hạt dẻ. Nhỏ hơn tôi ba tuổi, là em kết nghĩa với M. Cô bé đáng yêu và dễ thương như một thiên thần. Dễ thương đến mức lần đầu tiên xuất hiện ở Studio, tôi chỉ muốn chạy đến nắm chặt đôi bàn tay hồng hồng, nhỏ xinh của em, cứ như thể tôi muốn được nhìn thấy em mỗi ngày vậy. Trong ánh mắt ngây ngô của Hạt dẻ, em đã đồng ý trở thành trợ lý cho tôi
Studio gồm một phòng thu âm, giờ thêm một tiệm ảnh tôi và M vừa mở rộng, nằm trên con đường sầm uất nhất thành phố với nhiều hàng quán sang trọng. Dù đang bận việc học ở trường Kiến Trúc nhưng Hạt dẻ vẫn dành thời gian vào mỗi buổi chiều để đến cửa tiệm phụ tôi những việc lặt vặt .Tôi có gia đình, ba mẹ và một đứa em trai mà rất ít khi về nhà. Không hiểu sao từ lúc Hạt dẻ có mặt ở đây, rồi thế giới của em vô tình chạm vào tôi thì tôi bắt đầu thấy mình gắn bó với nơi này hơn, những giờ về hầu như khá muộn. Hạt dẻ cũng quen dần công việc từ đó. Mỗi ngày đi qua tiệm ảnh, tôi hay thích đứng nhìn em một chút bên ngoài khung cửa. Nhìn em nâng niu những bức ảnh tôi mới chụp, nhìn em sắp xếp lại bàn làm việc đang bừa bộn của tôi hoặc chỉ cần nhìn em tỉ mẩn chăm sóc chậu Tường Vi trên bệ cửa sổ, bất kỳ hình ảnh nào đều khiến tôi nhẹ nhàng và bình yên.
Em giống như một khung trời lặng lẽ mà tôi không biết có thể nào cho mình cái quyền được chạm tới.
Một ngày cuối tháng 8 lá rơi nhiều. Tôi vác máy ảnh lang thang khắp những con phố của Đà Lạt, là vì Hạt dẻ muốn về thăm quê còn tôi vừa nhận đơn đặt hàng album ảnh mới. Nhưng công việc gác qua một bên, tôi đang chở em thong dong phố xá. Chỉ có em và Đà Lạt bình yên. Mãi đến lần thứ ba này thì tôi thật sự bị Đà Lạt mê hoặc, như lời Hạt dẻ nói với tôi ngày hôm qua. "Nếu như nắng Phương Nam ấm áp và có thể hong khô tất cả thì nắng Đà Lạt sẽ làm anh an yên. Đà Lạt nhỏ nhưng tình người lớn lắm"”. Đúng là tình người lớn lắm. Tôi đã được nghe nói nhiều về người Đà Lạt và bây giờ tình yêu ấy lại bước ra từ câu chuyện của Hạt dẻ. Em đã không ngại ngần khi tôi thắc mắc.
- M không phải là anh trai của An đúng không?
Em tên Thiên An nhưng tôi chỉ quen gọi em là Hạt dẻ
-Vâng! Còn hơn thế nữa anh ạ, M vừa là người thầy, người anh, đôi khi là người bạn thân thiết nhất của An.
- Thế bố mẹ em đâu ?
- Bố mẹ An mất khi An 10 tuổi. Là M đưa An về nhà anh ấy, M và bố mẹ nuôi coi An như một thành viên trong gia đình và hết lòng thương yêu. An thấy mình thật hạnh phúc vì còn có thêm một người bạn như anh nữa.
Hạt dẻ đưa bàn tay ra nắm tay tôi, cái nắm tay siết chặt, bùi ngùi, làm tôi thổn thức.
- Anh cũng rất vui khi có một người bạn là An!
Tôi nhìn vào mắt em, tròn xoe, những giọt nước long lanh nơi đáy mắt, em chưa kịp lau đi, bỗng hóatrongveolạkỳ                                                                          Đà Lạt về đêm đẹp lộng lẫy, nhất là vào những ngày cuối Thu như vầy. Nên chẳng ai nỡ từ chối một đêm của người Đà Lạt thực thụ .Tôi gọi điện thoại cho Hạt dẻ, nói muốn cùng em đến một quán nào đó trông ra bờ Hồ, vậy là em dẫn tôi đến quán trà hoa giấy. Vì em đặc biệt thích trà. Ở nơi mà chỉ có sự mát dịu của khí trời và màu xanh mênh mông của vườn trà làm em lớn lên, tôi nghĩ chắc hẳn trà là nhân duyên đã cho em một gia đình thứ hai. Biết đâu trà cũng là nhân duyên để tôi gặp em. Bỗng dưng tôi nhớ cốc trà gừng ấm nóng mỗi chiều em để trên bàn làm việc của tôi, một cốc trà, rất giản dị nhưng nó làm tôi ấm áp khi lạnh, ngay cả cái tên của em - Hạt dẻ cũng gợi lên một điều gì đó, thân quen mà gần gũi lạ lùng.
Hạt dẻ áp vào má tôi cốc trà sen nóng hổi.
- Cho anh... !
Tôi mỉm cười thay lời cảm ơn của mình. Nếu không đi với Hạt dẻ, chắc tôi chẳng biết Đà Lạt có một quán trà ngon vậy. Nhấp một ngụm trà sen, cảm giác đầu tiên là vị thanh mát lan đến tận cổ, dễ chịu lắm. Nhưng tôi vẫn thích vị cay nồng của trà gừng, thích thiệt hay thích người pha trà nhỉ. Tôi cũng không rõ, chỉ biết thật lòng tôi muốn nói chuyện với Hạt dẻ nhiều hơn, muốn ngồi bên em và nhâm nhi từng góc một thành phố của em. Để được nghe em kể thêm nhiều câu chuyện khác nữa ở thành phố này.
Em ngả đầu vào vai tôi. Đây đúng là cảm giác an lành mà tôi đang tìm kiếm. Chúng tôi cứ ngồi như thế, rất lâu, khi ngước lên nhìn bầu trời Đà Lạt trong vắt .Tôi nghĩ ngay đến việc hoàn tất album ảnhcủamình.                                                                                       
Hạt dẻ bước đi về phía bờ Hồ, còn tôi lấy máy ảnh từ túi xách tay ra chụp khung cảnh thành phố vừa thức dậy. Hôm nay là lần đầu tiên tôi có buổi hẹn với bình minh Đà Lạt. Mãi mê ngắm những vườn dâu tây xanh mướt, quả đỏ trĩu cành. Rong ruổi qua những đồi thông rì rào trước gió. Và lắng nghe tiếng phát thanh vang vọng trên cao. Công việc xong xuôi, tôi quay tìm Hạt dẻ, em vẫn ngồi bên bờ Hồ, nắng sớm chiếu lên những sợi tóc dài bay lấp lánh, chút mộc mạc thuần khiết này như một thứ ánh sáng dịu dàng làm tôi không rời mắt được, phải lén chụp lại. Vẻ đẹp của em trái hẳn với cuộc sống đầy xa hoa tấp nập ngoài kia mà khi nhìn vào ống kính khiến tôi thấy yên lòng.
- Xa Đà Lạt rồi em nhớ gì nhất?
Hạt dẻ thả viên sỏi xuống bờ Hồ, nheo mắt về một buổi chiều thành phố đang trôi đi.
- An nhớ nhiều lắm, mỗi thứ một chút gộp lại. Nhưng nhớ nhất là nắng Đà Lạt vì An từng nghe người ta nói rằng, nắng có thể hong khô tất cả, kể cả nỗi buồn.
- Thật vậy sao? - Tôi chợt mỉm cười, nhẹ nhàng áp môi mình vào mái tóc dài của Hạt dẻ. Đà Lạt đẹp là vì có em đấy, em biết không.
Buổi tối, Hạt dẻ rủ tôi về nhà ăn cơm. Mẹ em bận nấu nướng trong bếp, chỉ có bố em trò chuyện với tôi ở ghế sô pha, thỉnh thoảng bác trai cười lớn, giọng bác hào sảng mà ấm áp vô cùng. Đến giờ cơm, bác gái gắp thức ăn cho tôi, nem nướng, chả ram bắp... những món đặc trưng của người Đà Lạt. Bác cười nói, cứ tự nhiên coi đây như nhà của mình. Bác trai mời tôi một ly rượu.Nào, chúc mừng sự gặp gỡ của cháu và Hạt dẻ”. Tôi nhận ly rượu, bối rối cảm ơn bác. Bất giác tôi nhớ gia đình mình thiệt. Ở đây những con người lạ lẫm, những món ăn cũng lạ lẫm nhưng bầu không khí này tôi không thấy lạ lẫm chút nào.
Tôi không định nghĩa được tình yêu của mình dành cho Hạt dẻ. Như những đứa con trai khác, cảm xúc đôi khi thật không dễ để nói ra. Nhưng đã yêu thật thà thì tình cảm vẫn trao đi lặng lẽ như vậy.  
---                            
M gặp tôi ở Studio. Buổi chiều nắng hanh hao, chúng tôi ngồi vắt vẻo trên căn gác xép của tiệm ảnh, bên cạnh là một Velvet và một Mocha. M nhìn vào mắt tôi như đọc được suy nghĩ trong đó.
-Sao thế, có chuyện buồn à !
- Không, à mà có, làm thế nào để nhận ra một người đang thích mình nhỉ ?
- Không phải chứ. Đã có cô gái nào lọt dzô mắt xanh của cậu rồi hả .
Tôi phì cười, nhìn qua tấm kính tiệm ảnh lắng nghe nhịp thở thênh thang giữa phố phường bận rộn ngoài kia. M thúc tay tôi một cái.
- Thôi, không giỡn nữa. Cậu biết tin gì chưa, May về nước rồi.
- May!
- Ừ, May!
Tôi thở dài khi nghĩ về May, nàng là bạn gái cũ của tôi. Có lẽ vì nhận thức về tình cảm của chúng tôi là rất mong manh nên đến tận bây giờ nó cứ mãi lửng lơ như vậy. Có lúc tôi muốn cùng May làm lại từ đầu nhưng một phần nào đó trong tôi lại muốn buông tay khỏi May .Tôi biết và May cũng biết, chúng tôi chẳng còn gì để nhớ về nhau ngoài những ký ức cũ kỹ tiềm tàng trước đây. Tôi gặp lại May là khi nàng đến Studio thu âm phần thiết kế clip. May vẫn đẹp và hiện đại, vẫn mạnh mẽ đầy tự tin. Chưa bao giờ tôi thấy ở nàng sự yếu đuối mỏng manh để tôi có thể choàng tay bao bọc, hồi đó và giờ cũng vậy. Chúng tôi chào nhau vài câu đơn giản, hỏi bâng quơ vài chuyện rồi quay về công việc của mình. Một lần May ôm tôi khi đặt lên bàn một cốc cafe, cái ôm dịu dàng, bình yên hệt như những sớm đầu mùa nhưng là một thứ cảm xúc hoàn toàn trống rỗng. Khi đó, tôi chỉ nhớ ly trà gừng của Hạt dẻ, nhớ mùi vị nồng nồng cay cay mỗi ngày một chút em để đấy. Và nó cứ lớn dần, lớn dần trở thành động lực khiến tôi vui nhiều hơn, điều mà rất lâu rồi tôi chưa tìm lại được
          ---
- Mình kết thúc thật rồi, May à...
Tôi đối diện với May trong buổi tối muộn, ở một góc thành phố ướt mưa. Chẳng biết lòng đang vui hay buồn. Nhưng tôi nhìn rõ ánh sáng hắt qua từ ô cửa kính ôm trọn lấy khuôn mặt nàng đang ngấn nước.
- Chúng ta bắt đầu lại, được không anh?
- Để làm gì hả em? Khi sự chờ đợi, kiên nhẫn của anh dành cho em đã không còn.
- Vậy, phải thế nào để hạnh phúc trở lại đây anh!
- Anh không biết, mà anh nghĩ chắc người ta chẳng bao giờ muốn một mối tình cũ trở nên xa lạ giờ bất chợt quay về.
Lặng im. May tựa lưng vào thành cửa .Tôi đọc được trong mắt nàng là sự hoang hoải, nuối tiếc. Điều đó khiến tim tôi mềm nhũn ra. Cảm giác như chính mình có lỗi với May vậy, dù tôi đã từng hụt hẫng thật nhiều khi May bỏ đi.
- Em có thể hôn anh một lần không?
May ngước nhìn tôi bằng đôi mắt trìu mến lạ kỳ, mặc cho tôi mặc định sẽ không để đôi mắt đó ám ảnh nữa nhưng tôi không làm được. Môi tôi chạm môi nàng vừa dịu dàng vừa âm ấm. Khi những cơn gió lạnh lùng thổi qua, tôi nhớ nơi này 5 năm trước, nơi May bỏ lại tôi với một nụ hôn nhẹ như gió thoảng.
Bất giác tôi nghĩ đến Hạt dẻ, em thường hay nhét vào tay tôi vốc hạt dẻ ấm sực, trong ngày Đông tôi thấy mình trống rỗng, buốt buốt.
- Xin lỗi, anh không thể!
Tôi buông tay khỏi May. Giữa cơn mưa đêm lạnh buốt, tất cả như chìm vào một thứ ánh sáng hiu hắt mờ ảo, May nhìn tôi cũng mờ ảo hiu hắt. Nàng bước đi, không quay đầu lại. Bởi chúng tôi đều biết, ở một đoạn đường nào đó trong cuộc đời này, có những kỷ niệm sẽ không bao giờ quên và nơi ngực phải trái tim, mình có quyền lưu vào những điều đẹp đẽ, trong veo nhưng khờ dại của một thời.  
            ---                                                                 
Mùa này thành phố đang là nửa Hạ, nửa Thu. Không khí lãng đãng, hơi lạnh và nhiều gió. Hạt dẻ vẫn ghé Studio mỗi ngày, thay tôi làm mọi việc cho những hôm tôi bận không đến được. Hôm nay em đến chào tôi, em nói mình sắp đi xa, một khóa học về thiết kế ở một đất nước giữa vùng Đông Âu đúng như mơ ước của em. Chỉ tôi là cảm thấy nỗi buồn len lỏi tận đâu đâu. Kỳ lạ thật.
- Khi nào thì em về! -Tôi nhìn em nơi góc bàn làm việc quen thuộc.
- Nếu An không về, anh có buồn không?
Tôi cũng từng tự hỏi mình như thế và hơn một lần tôi hiểu câu nói ấy hàm chứa điều gì, chỉ là không đủ can đảm nói ra.
- Anh sẽ chờ em, An à! -Tôi đưa tay về phía trước nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của em, siết nhẹ. Em lặng yên hồi lâu rồi rút tay lại, thì thầm.
- Chị ấy vẫn còn rất yêu anh. Hôm bữa An vô tình nhìn thấy hai người hôn nhau. Có lẽ An đã sai. An không nên làm vậy. Nhưng không hiểu sao An lúc nào cũng nghĩ về anh thôi. Những ngày xa anh, An thật sự rất buồn.
Hạt dẻ nhỏ bé của tôi .“Anh đã nhớ em biết bao ngay cả trong giấc mơ”Tôi muốn nói với em như thế, nhưng, có lẽ không phải bây giờ mà là một ngày nào đó em trở về sau khi đi hết con đường dài rộng phía trước.
Trên căn gác xép tiệm ảnh, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, buổi chiều tháng 5 gió lùa trong veo. Âm thanh "The Promise" - "Tracy Chapman" vang lên êm ái, nhẹ nhàng như những gì đẹp đẽ nhất của tôi, của em và của tuổi trẻ.
If you wait for me
Then I'll come for you
Although I've traveled far I always hold a place for you in my heart
If you think of me
If you miss me once in awhil
Then I'll return to y
I'll return and fill that space in your heart.
---
Nếu em đợi,
Thì anh sẽ đến
Dù cho em đã ngao du thật xa
Anh vẫn luôn dành chỗ cho em trong tim anh.
Nếu em nghĩ về anh
Nếu em nhớ anh dù chỉ một lúc thôi ...
Thì anh sẽ chạy đên1
Anh sẽ chạy đến và lấp đầy khoảng trống trong tim em. 
Đôi khi tôi gọi cho Hạt dẻ, nửa đêm, chỉ để nghe “The Promise” cùng em. 
 ---
Cuộc đời là những chuyến đi. Cứ đi, rồi sẽ tới.
Anh bước dọc đại lộ Primorskaya vào một đêm Odessa đầy gió. Không gian yên ắng và rét mướt. Tính ra thì anh đã đi qua rất nhiều nơi, lưu dấu bước chân vào rất nhiều bộ ảnh. Odessa là vùng đất mà anh nghĩ sẽ gặp lại Thiên An nhưng anh chưa từng có ý định đi tìm cô, chỉ đơn giản anh muốn dùng tuổi trẻ của mình để tận hưởng vẻ đẹp của cuộc đời này, dù có lúc anh nhớ cô đến thắt lòng.
Một sớm mùa Hè, những chậu tường vi Thiên An treo nơi bệ cửa sổ nở chùm hoa trắng muốt trong suốt như pha lê. Anh ngồi trên căn gác xép tiệm ảnh, tự ủ ấm bằng ly trà gừng và nhớ cô. Anh biết mình chẳng thể nào quên được cô gái có trái tim thật thà nồng ấm ấy. 
Biết đâu trà là nhân duyên để anh gặp lại cô. Ở nơi nào đó. Anh vẫn tin như vậy... 
Phong Lin

Tháng năm,
Chim bay san sát trên đồng lúa,
Nắng chẳng làm vơi ký ức xưa..
Tôi về tìm lại hương mùa cũ,
Mùi khói rơm chiều tôi vẫn ưa !
NM

Tháng 5 Về, Nghe Vàng Lên Sân Nhà Ai Trước Ngõ…
Tôi nghe ai đó đã từng nói rằng: “lúa càng trĩu thì lưng cha mẹ càng còng, hạt gạo càng trắng thì tóc cha mẹ lại càng khét mùi nắng cháy”. Không phải ai cũng lớn lên từ đồng quê với những mùa lúa chín, và không phải ai cũng thương mến cái mùi thơm của gốc rạ, cọng rơm. Nhưng với riêng tôi, cứ mỗi độ cuối tháng tư và tháng 5 dần đến, lòng lại bồi hồi nhớ lại bao nhiêu kỷ niệm xưa kia, thời tấm bé với cánh đồng vàng ươm cùng với cái hối hả của dân làng mùa gặt.
Tôi sống không để phải để lãng quên, từ tình yêu cho đến cuộc sống, những hình ảnh đẹp trong tôi cũng không phải là mấy trò chơi điện tử như những đứa bạn nơi thành thị. Lớn lên từ đồng quê, ký ức tôi in hằn biết bao ngày tháng ở nơi này, tôi thích chuyện trò với những con người chân quê bình dị, chất phác, vô tư. Tôi cũng thích ngắm nhìn và chợt thấy vui lây khi thấy bà con nở những nụ cười giữa đòng đòng mồ hôi đương trời nắng cháy.
Tháng 5, tháng chao nghiêng những cánh chim bay san sát ngang đầu trên đồng lúa, tháng của những con nắng dữ dội chẳng nề hà gì những nếp nhăn của mẹ, của cha, và đó cũng là tháng của những cơn mưa không cần báo trước. Làm lúa, khổ đủ đường, mà lúa ướt chắc chắn cũng là một trong số đó. Tuy vậy, những cái nắng, cái mưa của miền Trung chưa bao giờ làm vơi đi nụ cười trên khuôn mặt khắc khổ mà hiền lành của những người nông dân bao đời chân chất.
Tôi ghé về miền Trung đang vào vụ gặt, xe bon bon trên đường lướt qua những cánh đồng phút chốc chỉ đủ để lại một cái nhìn rất khẽ. Ấy thế mà lòng lại đầy lên bao nhiêu cảm xúc ngổn ngang. Không biết vì sao tôi thương miền Trung đến thế, những cảnh vật, mùi hương, những dòng sông, giọng nói. Về miền Trung, một cánh hoa dại ven đường cũng đẹp, một phút ráng chiều cũng đủ cho hồn vương vấn, bâng khuâng.
Nay, ở thôn quê đã nhiều nơi gặt bằng máy đập liên hợp nhưng vẫn còn nhiều nơi gặt lúa bằng tay, bà con dùng liềm cắt sau đó bó từng đống trên những thửa ruộng dài đến chân trời. Cái nắng độ này như thiêu mà ngoài đồng thật là rộn rã, bên cạnh những con người không biết mệt mỏi đội cả trời nắng cháy, những gà vịt, chim chóc cũng quây quần lại kiếm phần, ngoài triền đê, có chú trâu vờ như chẳng để ý gì tới chuyện ngoài xa mà ngoe nguẩy đuôi lim dim mắt ngủ…
Mùa này đi ngoài đường đã thấy vàng lên những ngõ, đã thấy những chiếc xe chở rơm kín mít dọc đường như những ụ rơm di động. Kỳ lạ thật, ngày xưa, cứ mỗi mùa gặt là tôi sợ lắm, sợ nắng nóng, sợ đen da, sợ đĩa. Thế mà nay con đường tôi đi chỉ vỏn vẹn bằng sải tay để được lấm chút đất bùn, cũng chả sá gì nắng bụi, tôi vẫn thích cái cảm giác được phơi da trần dưới nắng, dưới mưa, cho đầy lên thương nhớ! Đi sâu vào thôn xóm, đã nghe thấy cái ồn ào của máy tuốt, thanh âm ồn ào thì nhiều lắm, nhưng cái ồn ả mà yên bình này thì biết phải tìm đâu? Duy chỉ có quê hương là thế.
Mùa này cũng đã nghe tiếng ve ran đầy ở những khoảng trời xa lắc, đã nghe thấp thoáng hương bưởi ngập ngừng trong cái nắng chang chang, đã thấy cánh cò lượn lờ trong những chiều lặng gió. Con người ta xa xôi quê hương đất mẹ, thời gian có bôi xóa bao nhiêu, họ trở nên cứng rắn bao nhiêu đi nữa thì khi trở về với quê hương ắt hẳn phải mềm lòng. Có ai mà có thể ngẩng đầu cao ngạo với quê hương được chứ, và cũng làm gì có ai lại dửng dưng được với những dòng sông, với những hàng tre, với một chút khói lam quyện hồn vào nhớ?
Mùa gặt bây giờ không còn rộn rã như cái thời mà tôi còn nhỏ, nhờ máy móc, công sức bà con cũng đỡ bớt nhiều, thanh niên rời làng lên thành phố. Không còn những cảnh thiếu nữ đôi mươi tay hái, tay liềm, không còn thấy cảnh trai tráng tay gồng, tay gánh. Nhưng có lẽ, cái mùi hương của mùa gặt này thì không thể lẫn đi đâu, bằng cách nào đó mà không ai biết, những hình ảnh mùa gặt vẫn sâu đậm trong tôi một cách đậm đà mà tha thiết quá!
Con đường tôi đi vẫn còn xa ngái, quê hương nhẹ nhàng đưa tôi trở lại ngày xưa, giấc mơ của thời thơ ấu. Những bóng người còng lưng dưới nắng đã xa theo tiếng động cơ, xa dần theo những vòng xe đang khao khát lắm những miền đất lạ. Để lại đây duy ánh mắt nhìn, nụ cười đong đầy thương mến và một tâm hồn chất chứa bao nhiêu hoài niệm, tôi xa dần cái nắng như thiêu, xa dần những ngõ óng vàng một màu lúa thóc, xa dần những nụ cười trên môi ướt đẫm mồ hôi…
Biển đang khóc cho nỗi đau của biển, sông đang chết với những lo âu của riêng mình, những ngọn đồi cũng thưa thớt màu xanh, lúa làm sao có thể hát vang bản tình ca của riêng mình được? Dẫu sao, chỉ mong quê hương mãi mãi sẽ yên bình, nhưng sâu thẳm trong tôi từ ngàn gió bao la, sâu thẳm trong tôi từ mùi muối biển mặn mòi ở tít khơi xa, tôi biết điều này còn xa xôi lắm, cho đến khi nao mới có thể trở thành sự thực? Ngay lúc này đây, tôi chỉ ước giản đơn rằng mình được hóa thành cơn gió mát, thành gốc cây râm, thành một điều gì đó nhỏ bé thôi, đủ để cho người dân, cha mẹ, ông bà bớt khổ.
Những cảm xúc đan xen dấy lên nhau như dày vò mảnh hồn người con xứ Quảng, tạm gác qua những nỗi đau mà quê hương đang gồng mình gánh chịu, tôi mồi điếu thuốc, thẳng cẳng duỗi chân lên triền đê mặc kệ cái đũng quần sờn bạc, chợt nhớ tới mấy câu thơ của kẻ sĩ Hàn:
Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,
Hổn hển như lời của nước mây,
Thầm thì với ai ngồi dưới trúc,
Nghe ra ý vị và thơ ngây.

Khách xa gặp lúc mùa xuân chín,
Cảnh trí bâng khuâng sực nhớ làng:
– “Chị ấy, năm nay còn gánh thóc
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?”
(Mùa Xuân Chín – Hàn Mặc Tử)

Huỳnh Minh Nhật
Tình thầy trò,
Tâm thầy tâm độ lượng,
Bao ray rứt ăn năn...
Quyết một lòng hối lỗi. !
Đường đời trò thênh thang...
NM
 NÉM ĐI!
          Thằng Bửu nấp sau cây phượng vĩ có thân lớn một người ôm không xuể cách cổng trường chừng năm mươi thước. Trong bàn tay đang nắm chặt run rẩy vì giận tức của nó là một hòn đá xanh cứng gồ ghề những góc cạnh. Nó đang chờ, đúng ra thì nó đang rình, rình một người đã hơn nửa giờ qua... Thầy Tiên đang thong thả đạp xe từ hướng trường từ từ chạy đến. Thầy đang nghĩ ngợi nhiều về một đứa học trò ngỗ nghịch và lười biếng nhất của lớp mà thầy làm chủ nhiệm…
          Cái thằng Bửu thật quá quắt. Đã không làm bài tập về nhà, không thuộc bài, lại còn mặc áo hở cả ngực, to gan hơn khi nó còn dám hút thuốc trong lớp… Thầy biết hoàn cảnh gia đình nó, cha mẹ ly hôn sau thời gian dài “ ông ăn chả, bà ăn nem”, nó phải ở với mẹ, bị tách rời khỏi cha và đứa em gái mà nó thương quý, phải chung một mái nhà với một ông dượng ghẻ hung ác chỉ thích nói chuyện bằng tay chân thô bạo…
         Thầy biết tinh thần nó suy sụp, chao đảo, nên đã vừa châm chước bỏ qua rất nhiều lỗi lầm của nó, vừa hết lòng động viên nâng đỡ cho nó yên tâm tiếp tục học hành. Vậy mà nó chẳng cần hiểu thầy, chẳng màng nghe một lời khuyên bảo của thầy, lại bướng bĩnh phản ứng xấc láo với thầy trước cả lớp học, khiến cho thầy không kiềm được cơn bực tức nên đã tát tai nó một cái ngoài ý muốn. Thầy biết thầy sai, một sai lầm lớn khi trừng phạt học trò kiểu ấy, và thầy sẵn sàng xin lỗi nó trước cả lớp mà không sợ bất cứ ai chê cười. Nhưng nó đã bỏ tiết học cuối, chạy đi đâu mất rồi. Bây giờ thầy sẽ tạt thử vào nhà nó để hai thầy trò trò chuyện tâm sự, và xin lỗi nó…
             Chờ thầy chủ nhiệm vừa đạp xe ngang qua nơi mình nấp, thằng Bửu giá tay lên, hòn đá xanh cứng đang nhắm vào đầu của thầy. Thầy Tiên không mảy may hay biết đến một tai hoạ sắp giáng xuống đầu mình. Chợt, một bàn tay mát lạnh của ai đó chộp bắt thật mạnh ngay cườm tay, rồi kéo cả cánh tay của thằng Bửu quặt ra sau. Hòn đá rời khỏi bàn tay nó rơi xuống đất. Nó kêu lên, vùng vằng, quay lại nhìn… Con nhỏ Hồng lớp phó.
         Trời ạ. Tưởng là một thằng bạn trai cùng lớp, thằng Sang lớp trưởng chẳng hạn, thì thằng Bửu đã tung vài chục cú đấm thẳng vào mặt kẻ cản mũi kỳ đà rồi. Đằng này lại là một đứa con gái chân yếu tay mềm, và là một người bạn gương mẫu của lớp mà nó từng nghiêng mình khâm phục. Đôi mắt của nhỏ Hồng tròn xoe, chiếu thẳng vào mắt nó đầy những lời van lơn cầu khẩn, làm cho tay chân nó bủn rủn cất giở lên không nổi. Nó cúi gầm mặt xuống vì xấu hổ. Nhỏ Hồng nắm lấy bàn tay của của nó, dịu dàng nói:
         “Nếu còn muốn hại thầy thì bạn hãy ném đá vào mặt mình đây nè! Ném đi!”
       Hai tiếng “ném đi” như một mệnh lệnh bất khả kháng đầy cương nghị đã làm cho thằng Bửu giật bắn người. Miệng nó cứng đơ, tròng mắt nó đứng bất động, và toàn thân nó mềm nhũn ra như những sợi bún mới ra lò… Nhỏ Hồng kéo tay nó dắt đi mà không nói lời nào. Thật buồn cười, chính thằng Bửu cũng muốn buồn cười, khi thấy mình bỗng dưng ngoan ngoãn như một con cừu non, để cho con nhỏ bạn lớp phó dắt đi đâu thì đi mà không hề kháng cự…
         Hai đứa vào một quán kem, vừa ăn vừa nghe nhạc hoà tấu với tiếng dương cầm  du dương  hoà cùng tiếng vĩ cầm mượt mà… Lòng thằng Bửu chùng xuống. Nó quên hết những gì đã xảy ra. Nó cảm thấy nhẹ tênh, thanh thản. Đúng lúc đó, nhỏ Hồng mới lên tiếng nhỏ nhẹ:
         “Bạn có bao giờ nghe nói đến chuyện “hiến máu nhân đạo” chưa?”
         Thằng Bửu ngạc nhiên, ngớ người ra, rồi lắc đầu. Nhỏ Hồng tiếp:
     “Thầy Tiên là một người thường xuyên đi hiến máu nhân đạo…”
         Vẫn im lặng, thằng Bửu chờ đợi bạn gái nói tiếp một câu chuyện mà nó đang cho rằng lạc đề, là lãng nhách vô vị giữa lúc nó đang được chìm đắm trong dòng nhạc uyển chuyển.
         “Mẹ mình công tác ở Hội Chữ Thập Đỏ nên mình biết rõ chuyện này.”
    “Nghe không có liên quan gì hết trơn. Bạn nói chuyện đó với mình làm gì?”
         “Bạn không nghĩ ra được là để làm gì sao?”
       Thằng Bửu nhăn nhíu trán, lắc đầu. Nhỏ Hồng buông từng tiếng chắc nịch:
        “Nói để biết rằng máu của thầy Tiên rất quý báu. Từng giọt máu là từng viên ngọc vô giá. Những viên ngọc này dùng để cứu người hoạn nạn trong bệnh viện. Nó quý hơn, giá trị cao hơn tất cả mọi thứ thuốc men của ngành y dược!”
 Im lặng. Tiếng nhạc vừa lặng đi, rồi lại trỗi lên ngọt ngào…
       “Bạn mà hại thầy, làm cho máu của thầy chảy ra một cách vô lý thì chính bạn đã hại nhiều người. Trong số nhiều người đó, biết đâu sẽ có những người thân của bạn, và chính bạn nữa? Bạn hãy tưởng tượng xem, một ngày nào đó em gái bạn mắc một chứng bệnh gì đó phải mổ, và cần phải truyền máu, nếu không có máu thì em bạn sẽ không qua khỏi.”
 Thằng Bửu rùng mình, ngắt lời với giọng chân thành:
       “Thôi, bạn đừng nói nữa. Mình hiểu ra rồi. Mình sai lầm đáng chết. Cảm ơn bạn đã khuyên can mình đúng lúc. Mình về đây!”
      Dứt lời, nó đứng dậy, bỏ đi ra khỏi quán, mặc cho con nhỏ bạn gái ngồi lại trước ly kem đầy chưa hề múc một muỗng. Về đến nhà,có một người ra đứng nơi cửa đón nó. Nó nhận ra đó chính là thầy Tiên.
       Và, nó bước đến loạng choạng, sà ngay vào vòng tay độ lượng của người thầy với một nỗi ray rứt ăn năn, đan xen cùng niềm kính phục vô vàn…  
Tâm Không Vĩnh Hữu